Xóm đạo

44 người đang nghe

 Lượt nghe:47,173


Xóm đạo

Đánh giá: 3.5/5 từ 1882 lượt

truyện dài

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

Nguyễn Ngọc Ngạn Hồng Đào

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

nguyễn ngọc ngạn

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info


Mời quý thính giả cùng đón nghe truyện dài Xóm đạo của tác giả Nguyễn Ngọc Ngạn qua giọng đọc Nguyễn Ngọc Ngạn, Hồng Đào

  


Mời quý thính giả cùng đón nghe truyện dài Xóm đạo của tác giả Nguyễn Ngọc Ngạn qua giọng đọc Nguyễn Ngọc Ngạn, Hồng Đào

Truyện dài Xóm Đạo của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn đã được cập nhật CD bản gốc chất lượng cao, kính mời quý thính giả gần xa cùng thưởng thức, ngoài ra quý vị có thể thưởng thức truyện Đức mẹ đến với thế gian rất hay và ý nghĩa

Xin lưu ý trong tác phẩm này của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, tác giả có sử dụng 1 số ngôn từ khá mạnh bạo, quý vị nên cân nhắc trước khi thưởng thức

Phần 01 - 43:38 giây “Trên chiêc giường nhỏ kê sát vách, thầy Phán ngồi dựa lưng vào tường, duỗi thẳng hai chân. Mai ngồi trên lòng thầy, dạng hai chân ra, đưa lưng lại phía Thông. Hai cánh tay cô vòng qua ôm lấy cổ thầy Phán.  Chiếc quần đen của cô máng trên nóc mùng, thòng hai ống xuống một khoảng dài cỡ hơn gang tay.  Thầy Phán cúi xuống, úp mặt vào ngực Mai, hai bàn tay bấu lấy mông cô. Mai hơi ngửa cổ, nhắm mắt lại và rên lên nho nhỏ.”

Phần 01 - 42:36 giây “Tiếng Mai tiếp tục vọng ra:
Ai biết thì chết! Tắt đèn đi!
Thầy Phán dịu dàng bảo:
-  Anh thích để đèn.  Anh muốn nhìn em mà! Đẹp như thế này mà không cho người ta nhìn à? Tắt đèn thì rõ là áo gấm đi đêm!
Mai nũng nịu nói:
- Không tắt đèn thì ít ra cũng phải buông mùng xuống chứ. Em ngượng lắm!” 

Phần 02 - 2:40 giây “Chiếc áo dài trắng, cái quần đen, cái áo lót, trong nháy mắt biến thành những mảnh vụn quăng đầy chung quanh! Thông đứng lặng trên thềm, không biết phản ứng thế nào. Mai thì ngồi thụp xuống, hai tay che ngực, tòan thân chỉ còn cái quần lót nhỏ xíu. Một bà giơ chân đạp mạnh vào lưng, khiến cô ngã lăn ra. Các bà khác xúm lại, người thì chửi, người thì nắm tóc, rít lên đay nghiến.”

Phần 03 - 6:00 giây “Anh trở vào, lưỡng lự một chút rồi kéo hẳn quần Quyên xuống đến tận đầu gối rồi đặt cái khăn ướt lên ngang mông nàng. Quyên làm bộ nhăn mặt , xuýt xoa rên lên khe khẽ, nhưng thật ra nàng không còn thấy đau chút nào cả.  Nàng úp mặt xuống gối mỉm cười. Nàng thầm cám ơn cha Xuân đã đánh nàng để tạo cơ hội cho nàng gắn bó với Thông.  Nếu không có những ngọn roi này thì biết đời nào Thông mới dám cởi quần nàng.”

Phần 10 - 5:54 giây “Thông xoa nhẹ bàn tay trên lưng Trâm, bên ngoài lớp vải lụa dịu mát.  Bàn tay anh vô tình đưa dần xuống và đặt trên mông Trâm. Cô vội vòng tay ra phía sau, lôi bàn tay Thông lên, bắt trở lại vị trí cũ.  Một lúc sau, Thông lùa bàn tay vào trong áo Trâm, cô cũng lại kéo bàn tay anh ra, làm Thông chợt mỉm cười trong bóng tối.” 

Phần 10 - 55:00 giây "Cô nằm ngửa, mái tóc đen dày xõa sang một bên. Trong làn ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn dầu chiếu qua lớp vải mùng trắng đục Thông vẫn nhìn rõ ngực Mai nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở đều đặn"

Phần 10 - 55: 39 giây “Sáng hôm sau chuông nhà thờ đánh thức. Thông dậy như thường lệ.  Anh mở mắt, giật mình thấy mình nằm ngay dưới chân Mai và một bàn tay đặt trên đùi Mai.” 

“Rồi chỉ trong khoảnh khắc, cô thấy Long quàng cánh tay qua, đặt nhẹ trên vai Trâm và kéo cô áp sát vào nguời Long.  Trâm nhắm mắt lại, toàn thân đê mê lịm dần trong hạnh phúc. Và để đáp lại tấm thịnh tình ngàn năm một thưở. Trâm cũng nghiêng đầu tựa hẳn vào ngực Long, bàn tay cô tìm bàn tay Long, đan vào nhau và xiết chặt. Long quay sang, hôn trên trán Trâm rồi nghiêng đầu, áp má  mình trên mái tóc còn thơm mùi nước hoa của Trâm.  Bàn tay phải Long từ trên vai trâm đưa dần xuống, luồn trong vạt áo dài và đặt trên đùi Trâm, bấu mạnh để tỏ nỗi khát khao trong lòng. Trâm cũng lùa bàn tay vào trong áo Long, xoa nhẹ trên ngực. Long dáo dác nhìn quanh, rồi bạo dạn ôm lấy mặt Trâm, hôn ghì trên môi nàng.” 

“Hai người cứ quấn lấy nhau, lật qua lật lại, quên cả ngưá ngáy vì những cọng rơm đâm vào da thịt.  Mãi đến lúc xế chiều, nghe tiếng người nói chuyện mỗi lúc một gần, cô Bông mới đẩy Thế ra, cài vội nút áo và ngồi lên.”

(Lưu ý: Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh)
Hiện có 1882 đánh giá cho truyện này
Tài Mô tô  (29/09/2023 12:02:29)

Truyện hay tuy hơi buồn, giá như cái kêt có hậu thì tuyệt vời hơn.

Truong Lee  (18/04/2023 09:41:31)

Thầy Thông không đến được với ai là lẽ đương nhiên và cái kết là đúng hoàn toàn không thể bàn cãi. Là đàn ông mà không có chính kiến, luôn sợ hãi khi đứng trước quyết định cuộc đời của mình. Yêu đương cũng là người đứng núi này trông núi nọ. Tình yêu và hạnh phúc là của mình nhưng lại không đấu tranh không xây dựng mà chỉ biết ngồi chời đợi. Tự đánh giá mình danh giá, có năng lực nhưng không biết phát huy, được người ta tôn trọng lại quên mất chỉ có danh mà không có thực...

Nguyễn Quang Hưng  (23/01/2022 22:58:14)

Ông thầy thông này đéo có lập trường , yêu mà đéo bảo vệ được người yêu mình , hok có lập trường lên cái kết cho ông thông này như vậy là phải

Sơn Cún  (23/11/2021 08:45:44)

truyện này 12 tiếng mà mh nghe chục lần rồi, nghe buồn cho thầy thông, kết ko có hậu :)

Dangbaoks  (30/01/2021 16:04:30)

Truyện hay mà thật buồn. Cái kết buồn cho thầy Thông... nhưng lại hợp lý với các nhân vật khác!