Thất Dạ Tuyết

38 người đang nghe

 Lượt nghe:2,847


Thất Dạ Tuyết

Đánh giá: 3.4/5 từ 418 lượt

truyện kiếm hiệp

RadioTruyen.Info

Thế Vinh

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

Thương Nguyệt

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info

RadioTruyen.Info


Mời quý thính giả cùng đón nghe truyện kiếm hiệp Thất Dạ Tuyết của tác giả Thương Nguyệt qua giọng đọc Thế Vinh

  


Mời quý thính giả cùng đón nghe truyện kiếm hiệp Thất Dạ Tuyết của tác giả Thương Nguyệt qua giọng đọc Thế Vinh
Mỗi số phận trong "Thất dạ tuyết" đều mang những câu chuyện riêng. Hoắc Triển Bạch loay hoay với một tình yêu cố chấp, đến khi nhận ra hạnh phúc thật sự của gã vẫn luôn ở đó, thì gã lại để vuột mất nàng, dù chỉ cách một bước chân. Tiết Tử Dạ dằn vặt đau khổ bởi quá khứ bi thương, thức dậy dưới táng mai trắng bỗng cảm thấy trong cuộc đời bế tắc của nàng, hóa ra vẫn còn có thể tìm chút hơi ấm, tiếc là nàng không còn kịp để cảm nhận hơi ấm ấy lần thứ 2. Diệu Phong cả cuộc đời chỉ vẻn vẹn một nụ cười ấm áp, không tức giận, không niềm vui, chỉ như gió xuân ấm áp, đến rồi đi. Vậy mà giữa đêm tuyết lạnh, hắn đã khóc, đã bất lực không thể bảo vệ nổi người quan trọng nhất cuộc đời hắn. Vượt qua ngàn dặm bão tuyết với hy vọng mong manh, buông nàng xuống mới hay nàng đã tự kết liễu đời mình từ khi hắn vẫn còn tuyệt vọng bước đi trong tuyết. Tột cùng đau khổ, cũng là tột cùng bình lặng. Đồng không quá khứ, lựa chọn tương lai đầy mưa máu vì trong cuộc đời này không còn ai đợi y nữa. Đúng như Thương Nguyệt thừa nhận, “Thất dạ tuyết” không phải là một câu chuyện “thiên trường địa cửu” mà là một câu chuyện về thỏa hiệp và từ bỏ. Từ bỏ quá khứ, từ bỏ mù quáng, từ bỏ nỗi ám ảnh, để tiếp tục mải miết trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Dù mong manh, dù thất bại nhưng can đảm lựa chọn, can đảm từ bỏ tức là đã sẵn sàng cho cuộc sống mới, sự chờ đợi mới. Nói cho cùng thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, vấn đề là chúng ta lựa chọn phải sống thế nào mà thôi. “Thất dạ tuyết”, 7 đêm tuyết lạnh cho một dũng khí để từ bỏ. Ngòi bút của Thương Nguyệt rất nữ tính, rất duy mĩ. Duy mĩ đến từng cái tên, từng nhân vật, từng tiểu cảnh. Mỗi nhân vật đều có màu sắc riêng, màu sắc toát ra từ cái tên, dáng hình đến tính cách. Đó là chưa kể đến từng khung hình tuyệt đẹp mà chị vẽ ra trong tác phẩm. Là cây mai trắng ngần nở hoa rực rỡ, nam tử anh hùng ôm lấy tử y nữ tử đang say ngủ, cảm giác yên bình kì lạ giữa những phong ba của bão tuyết. Là sát thủ lạnh lùng tóc xanh lảo đảo ôm người con gái đã chết lao đi trong đêm tuyết lạnh lùng, những bước chân mệt nhoài mà hắn mãi mãi chẳng bao giờ quên. Là đứa trẻ ngẩn ngơ bên chiếc cầu gãy đổ, nhận ra y đã chẳng còn đường để quay về. Có thể nói rằng, nếu bạn tìm kiếm những khung cảnh hoành tráng, bi hùng như trong tiểu thuyết của Kim Dung, bạn sẽ thất vọng. Ở Thương Nguyệt, bạn sẽ chỉ tìm thấy nét đẹp tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu sắc ẩn chứa trong ngôn từ hoa lệ, bạn sẽ chỉ tìm thấy cảm giác phải nén bi thương trong mắt, sẽ chỉ tìm thấy cái buốt giá của mùa đông và sự mong manh của số phận con người trong vòng xoáy đấu tranh thiện ác, bạn sẽ tìm thấy yêu, hận, dịu dàng, chuếch choáng, đau đớn và cả những giây phút trong trẻo ngắn ngủi giữa hương hoa mai thoang thoảng quyện cùng hơi rượu nồng nàn… trong giây phút đó, biết đâu bạn chẳng chợt nhận ra mình đã đắm say trong ngòi bút của Thương Nguyệt từ lúc nào. “Thất dạ tuyết” thật sự là một cuốn sách đem đến sự say mê trên từng con chữ, như vẽ một bức tranh tuyết trắng rực rỡ đến đau lòng, lạnh đến đau lòng…
(Lưu ý: Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh)
Hiện chưa đánh giá cho truyện này, hãy là người đầu tiên đánh giá truyện